“Y học thức tỉnh”: từ cái tên của Pháp đã nghe rất màu nhiệm, rất tuyệt vời, là “chân ái” mà mình tìm kiếm lâu nay, vì vốn dĩ mình làm việc trong ngành y dược, mình nhìn thấy những giới hạn của y học thông thường, dù là Tây Y hay Đông Y. “Y học thức tỉnh” như Diệu Pháp có thể giải quyết toàn diện và triệt để từ gốc rễ mà Đông Tây Y chưa chạm đến được.
Mình thấy rất chạm khi Thầy chia sẻ sự khác biệt giữa Y học phương Tây và Y học thức tỉnh, mình hiểu rất rõ năng lượng triệt tiêu, đối kháng trong Y học phương Tây, tâm thế trị bệnh của cả thầy thuốc và bệnh nhân đều là “tiêu diệt, đẩy lùi, chống lại” bệnh tật. Và đối với các pháp trị bệnh (như thuốc, phẫu thuật, xạ trị…) thì người bệnh dường như không có sự biết ơn, mà ngược lại còn mang theo nỗi sợ về tác dụng phụ, bệnh là kẻ thù mà thuốc cũng là kẻ địch luôn. Còn đối với Y học thức tỉnh, đây là Pháp chữa lành tràn đầy tình yêu thương, và được dẫn dắt bởi trí tuệ của Nguồn. Chỉ nghe thôi, chưa chữa đã thấy lành rồi.
“Mật mã cảm xúc” thật sự là tấm bản đồ truy tìm kho báu bí mật mà chúng mình được trao truyền. Vì cảm xúc là thứ rất khó nắm bắt, để nhận diện được những cảm thọ, quan sát và kiểm soát được chúng ở bề nổi thôi đã không hề dễ dàng, EQ là kỹ năng khó rèn luyện và khó đo lường hơn IQ. Vậy mà được Thầy trao cho 1 tấm bản đồ để truy tìm cảm xúc tắc nghẽn thậm chí từ những kiếp trước, chúng tên gì, đang tắc ở đâu, 1 cách chính xác và nhanh chóng. Không những vậy còn biết được cách để giải phóng chúng hoàn toàn, như “úm ba la” hô biến trong 1 tích tắc, quá ngoạn mục, quá kỳ diệu. Nên ở tuần thực hiện chữa cho 3 người, mình đã ghi cảm nhận khi thực hành phương pháp này như đang dùng 1 “cây đũa phép”.
Ngoài ra Thầy cũng trao cho những “phép thuật” khác, cũng rất đơn giản mà hiệu quả, như các phương pháp tạo giải phóng tắc nghẽn tạo không gian cho năng lượng di chuyển, hơi thở sắc màu, Heilstrom, bộ động tác thức tỉnh. Đặc biệt mình thấy rất vui và thú vị khi được biết và thực hành rửa tay lượng tử, dù không nhìn thấy năng lượng trược đi ra như thấy bùn đất được rửa sạch khi rửa tay vật lý, nhưng nó giúp mình yên tâm hơn, tự tin hơn khi dùng đôi bàn tay để chữa lành.
Cảm nghiệm thực tế khi được Thầy chữa và khi chữa cho người khác, mình đã chia sẻ trong bài tập trước. Điều mình cảm thấy được chuyển hóa nhất chính là khóa Y học thức tỉnh thật sự là 1 trigger thức tỉnh mình, để mình đón nhận vai trò nhà trị liệu tâm thức. Dù biết SunCoach là hành trình lan tỏa, giúp đỡ, phụng sự, nhưng linh hồn mình dường như chưa dám nhận vai trò đó, chưa dám khoác tấm áo đó lên người, vì mình cảm thấy hiểu biết và khả năng của mình còn quá nhỏ bé, với kiến thức nền tảng là ngôn ngữ biểu tượng để giải mã thông điêp mình vẫn cảm thấy những gì mình biết chỉ là 1 hạt cát trong đại đương, và mình cũng chưa thật sự làm tốt việc chữa lành cho chính mình, những biến dạng đã xác định từ rất sớm vẫn chưa thanh tẩy tốt, mình vẫn nhận ra nó trong 1 số hoàn cảnh. Như 1 học sinh biết mình làm bài tập còn sai hoài, thì sao dám chỉ bài hay giảng bài cho người khác. Từ việc nhận thức được rằng chữa lành cho người khác cũng chính là chữa lành cho chính mình, và người chữa lành thật sự là Nguồn, tất cả mọi sự chữa lành đều là tự chữa lành, mình chỉ là cầu nối để sự chữa lành được hiển lộ, mình thực hiện điều này vì đó là ý của Nguồn, mình thấy thoải mái khi đón nhận vai trò “cầu nối” này hơn, vì sự tốt đẹp chung. Và các bài tập thực hành “buộc” mình phải bắt tay vào thực hiện vai trò này, “đến để mà thấy” mình trong vai trò nhà chữa lành ra sao.
Mình cũng chú ý nhiều hơn đến ý nguyện, cái tôi tâm linh, mình thấy thật biết ơn mỗi khi nhận diện được cái tôi vi tế đó, thở 1 hơi thở zero mind để điều chỉnh lại nó. Và mình cũng nhìn mọi người bằng con mắt yêu thương hơn, mình hay tự hỏi bên trong họ đang có tắc nghẽn gì, liệu rằng mình có thể giúp gì cho họ được hay không, để họ có thể sống 1 cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa hơn,
Vô cùng biết ơn Nguồn, biết ơn Thầy và cả lớp đã giúp nhà chữa lành bên trong mình được hiển lộ ra. Mình nguyện nghiêm túc với vai trò này, thuận theo sự dẫn dắt của Nguồn, đón nhận và học hỏi từ mọi trải nghiệm, để thành toàn chính mình và đóng góp nhiều hơn vào sự khai sáng và thành toàn của tập thể.