Trong tuần thực hành này, em xin được chia sẻ ba nội dung thực hành mang lại cho em thật nhiều cảm xúc:
Thứ nhất, Trước khi bắt đầu thực hành chữa lành mô thức nghèo khó và kiến tạo Tâm thức thịnh vượng, em dành nhiều thời gian để suy ngẫm về mục tiêu lớn của mình. Để việc thực hành đạt kết quả, em biết mục tiêu lớn cần được xác định rõ ràng, càng rõ ràng bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu. Nếu như trước đây em đề ra khá nhiều mục tiêu, nhiều ý định, nhưng kể từ khi tham gia khóa học Soul Coach, bắt đầu học bài học về sự quy hàng vũ trụ, em thấy khó khăn khi cần phải xác định rõ ràng mục tiêu ở thời điểm hiện tại. Em bị mâu thuẫn ở chỗ, mục tiêu mà em hướng tới từ trước đến nay đều không liên quan đến công việc hiện tại, tuy nhiên vì hiểu vai trò trong công việc cũng có ý nghĩa đối với tiến hóa nên em đã xác định việc cần làm lúc này là làm tốt vai trò trong công việc, rồi tùy duyên, vũ trụ sẽ sắp xếp hướng đi phù hợp. Vậy thì, đâu cần xác định mục tiêu?
Chính vì sự mâu thuẫn đó, em loay hoay khá nhiều thời gian để xác định mục tiêu lớn của mình, sứ mệnh mà mình muốn phục vụ. Em đã thiền với ý nguyện kết nối với sứ mệnh của em trong cuộc đời này. Và cho dù, những ý tưởng xuất hiện trong lúc ngẫm nghĩ hay những cảm nhận trong lúc thiền, thì em đều hướng tới một mục tiêu lớn duy nhất. Đó là: “Xin vũ trụ ban cho vợ chồng con có được trí tuệ tâm linh, sự hiểu biết đúng đắn về giáo dục, phẩm chất tình yêu vũ trụ bao la, lòng từ bi thiêng liêng, yêu thương, thấu hiểu, trân trọng trẻ nhỏ, phẩm chất về khả năng hiện thực hóa, có đủ nguồn lực cần thiết để xây dựng một ngôi trường xinh xắn, hòa mình cùng thiên nhiên để giáo dục trẻ nhỏ”. Đây là điều mà em thực sự mong muốn, sâu thẳm từ trái tim mình.
Thầy đã từng chỉ bảo cho em trong một lần chữa bài, Thầy nói: “Không phải ngẫu nhiên mà em tham gia vào một lớp học tâm linh chuyên sâu và cấp tiến như thế này, không phải ngẫu nhiên mà em đang giảng dạy tại một trường đại học về kinh tế, tài chính. Bài học mà em cần học ở kiếp sống này chính là sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần”. Em nghe lại thật kỹ những lời Thầy dạy, cùng với nỗ lực đưa ý nghĩa của ngôn ngữ biểu tượng để làm sâu sắc hơn những bài giảng của mình trong thời gian gần đây, em hiểu rằng ở vị trí của một người giảng dạy về kinh tế, tài chính em sẽ có cơ hội có hiểu biết sâu sắc về sự vận hành của nền kinh tế, của sự luân chuyển dòng tiền, biết trân trọng đồng tiền, biết ý nghĩa của vật chất v.v…
Bài học về sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần luôn luôn là một bài học quan trọng. Bài học này chắc chắn sẽ đặc biệt hữu ích khi em vận hành một ngôi trường. Làm thế nào để ngôi trường có đủ tài chính để chăm lo cho đời sống của giáo viên, nhân viên, có đủ tài chính để đầu tư, tái đầu tư vào cơ sở hạ tầng, để đầu tư nâng cao năng lực chuyên môn của giáo viên đồng thời có sự phát triển về mặt tinh thần. Ở đó, mỗi người giáo viên sẽ có cơ hội có hiểu biết đúng đắn về giáo dục, về con người, về mục đích tối thượng của SỰ HỌC, SỰ TỰ GIÁO DỤC và GIÁO DỤC, về mục đích của mọi mục đích của mỗi con người – TIẾN HÓA LINH HỒN, THÀNH TOÀN PHẨM CHẤT. Khi người giáo viên hiểu được cái gốc của giáo dục: giúp trẻ tích hợp phẩm chất, giúp trẻ hiểu được chính mình thì người giáo viên sẽ biết cần làm gì với trẻ, sẽ biết cần dạy gì cho trẻ. Ngôi trường cũng là một nơi để những người giáo viên được phát triển chính mình và những người làm cha làm mẹ cũng có cơ hội có được những hiểu biết đúng đắn, có cơ hội để thực hành việc tự giáo dục mình và giáo dục các con.
Khi xác định được rõ ràng mục tiêu lớn như vậy, bức tranh trong đầu em trở nên rõ ràng hơn và bức tranh ấy đang ngày càng sống động bên trong em, và thật tuyệt vời em cảm nhận được tình yêu thương đối với con người và đặc biệt là với trẻ nhỏ đang dần dần được thắp lên trong trái tim. Mặc dù em biết em còn nhiều tắc nghẽn ở luân xa 1,2,3 dẫn tới sự tắc nghẽn ở luân xa 4, em biết em còn phải thanh tẩy nhiều biến dạng nhưng một niềm hi vọng đang ngày càng trở nên sáng rõ.
Thứ hai, Nội dung gõ huyệt thanh tẩy tâm thức nghèo khó cũng là một nội dung thực hành mang lại nhiều cảm xúc trong em. Trong tuần thực hành này, em lựa chọn thanh tẩy hai niềm tin tiêu cực:
(i) Tất cả những khoản tiền nhận được đều có điều kiện, không ai cho ai không cái gì, kể cả những người thân trong gia đình. Niềm tin tiêu cực này đến từ việc chính người thân trong gia đình em không thực sự cho đi vô điều kiện, không thực sự cho đi với tình yêu thương và hay kể công. Niềm tin tiêu cực này dẫn tới mô thức không vui khi nhận tiền, không phải là người có khả năng đón nhận. Và khi không có khả năng đón nhận thì cũng không có khả năng cho đi. Quá trình gõ huyệt đã giúp em dần thanh tẩy được niềm tin tiêu cực này, em hiểu rằng người thân của mình chắc chắn đã tích lũy trong quá khứ những ký ức tiêu cực, niềm tin tiêu cực liên quan đến vật chất, liên quan đến nỗi lo lắng, bất an về sự thiếu thốn vật chất, về sự vô ơn nên mới có mô thức hành xử như vậy. Bản thân em vì không hiểu, vì không biết nên cũng không thấy ơn, cũng không tỏa ra được năng lượng của sự biết ơn. Người nhận không tỏa ra năng lượng của lòng biết ơn, người cho không nhận được năng lượng của lòng biết ơn nên càng cảm thấy lo lắng, bất an về sự vô ơn mà mình sẽ nhận. Đó thực sự là một vòng luẩn quẩn cần phải được cắt đứt. Và trách nhiệm phá vỡ vòng luẩn quẩn thuộc về em – người đang nghiêm túc trên hành trình tu tập. Cũng trong thời gian này, một điều rất xúc động em đọc được trong một cuốn sách: “Hạnh phúc của người cho đi chẳng đến từ vật chất, lời nói động viên, hành động giúp đỡ hay sự biết ơn của người nhận. Hạnh phúc ấy đến từ việc người cho đi cảm nhận được lòng đồng cảm, bao dung của chính mình. Hạnh phúc của người nhận cũng không đến từ những hình tướng mà họ nhận. Hạnh phúc ấy đến từ việc họ cảm nhận được sự nồng ấm, rộng mở từ Phẩm hạnh của người cho”.
(ii) Em có nỗi sợ mất tiền, sợ thiếu thốn vật chất, không tin có thể kiếm tiền một cách dễ dàng. Em hiểu nỗi sợ này một phần đến từ vô thức tập thể của đất nước Việt Nam, khi thế hệ cha ông phải trải qua nhiều cuộc chiến tranh để bảo vệ đất nước, phải trải qua nạn đói, sự thiếu thốn vật chất kể cả trong chiến tranh cũng như một thời gian dài sau khi chiến tranh kết thúc, nhưng một phần nữa, nỗi sợ này cũng đến từ vô thức cá nhân của em. Vì có nỗi sợ này nên em có xu hướng giữ tiền để cất trữ, mang gửi tại các ngân hàng để đảm bảo an toàn, không dám đầu tư. Quá trình gõ huyệt giúp em cảm nhận được sự đủ đầy của vũ trụ và từ đó em có niềm tin để xác định lý do vì sao em xứng đáng với sự thịnh vượng:
1. Tôi xứng đáng với sự thịnh vượng vì tôi luôn hướng tới sự tích hợp, thành toàn về phẩm chất đặc biệt là phẩm chất về tình yêu bao la của vũ trụ, lòng từ bi thiêng liêng.
2. Tôi xứng đáng với sự thịnh vượng vì tôi trao giá trị không chỉ cho trẻ nhỏ mà còn cho các thầy cô giáo và phụ huynh – những người có khát khao chuyển hóa chính mình và khát khao có sự hiểu biết đúng đắn về giáo dục.
3. Tôi xứng đáng với sự thịnh vượng vì tôi góp phần vào sự nghiệp trồng người không chỉ cho Việt Nam mà còn cho toàn nhân loại.
Điều thứ ba khiến em cảm thấy xúc động là khi thực hành lòng biết ơn (liệt kê ít nhất 10 người/điều mà bạn biết ơn trong cuộc đời). Trong hành trình vật vã tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi “Tôi là ai”, tìm kiếm tình yêu tự thân, em đã nghe và đọc rất nhiều về Thực hành lòng biết ơn. Và em cũng đã thực hành mỗi ngày ghi ra 5 điều mà mình thấy biết ơn. Tuy nhiên, không hiểu sao lúc đó, em thực hành mà trong lòng trống rỗng, em không thực sự có lòng biết ơn, cảm thấy tội lỗi vì sự vô ơn của chính mình và luôn sống trong cảm giác tội lỗi đó. Em thực hành tầm 7 ngày trong số 21 ngày (như được hướng dẫn) thì dừng lại không làm nữa, vì thấy sự thiếu chân thật.
Quá trình học Soul Coach chưa giúp em chuyển hóa ngay, cảm thấy biết ơn ngay, nhưng ít nhất em chấp nhận chính mình có biến dạng đó, em hiểu rằng em đã tích lũy nhiều ký ức tiêu cực để rồi hiện tại mình mất đi cảm xúc về lòng biết ơn, mình thiếu kết nối với những điều nuôi dưỡng mình. Sự chấp nhận đó là một bước tiến lớn để em không còn sống trong cảm giác tội lỗi nữa. Sự chấp nhận đó là một bước tiến lớn để em biết bao dung với mình, kiên nhẫn với mình nhiều hơn.
Đến thời điểm hiện tại, khi thực hành lòng biết ơn, những người, những điều em muốn bày tỏ lòng biết ơn tự nhiên tuôn trào từ bên trong. Tất cả những con người ấy, những sự kiện ấy như những viên gạch, tiếp nối tiếp nối để em trở thành con người của em ngày hôm nay, để em có cơ hội nhìn về tương lai với thật nhiều tình yêu và ánh sáng ở phía trước.
Em cám ơn Thầy thật nhiều!